Trang phục không chỉ là quần áo; nó là một loại ngôn ngữ không lời, nó giúp truyền tải sự tôn trọng, chuyên nghiệp và thậm chí là địa vị xã hội của mình. Đôi khi, chỉ một lỗi nhỏ thôi cũng có thể khiến phong thái của quý vị trở nên thiếu chỉn chu trong mắt đồng nghiệp hoặc đối tác.
Thật ra, trước đây tại hạ cũng khá thờ ơ với những “quy tắc” ăn mặc này. Chỉ khi may mắn được làm việc tại phòng thí nghiệm chuyên về thời trang thì mình mới phải để ý, thu nạp và “giác ngộ” những kiến thức tưởng chừng như cơ bản, nhưng ta lại hoàn toàn mù tịt.
Nói về thời trang thì có cả ngàn thứ để bàn, nhất là với trang phục của quý bà, quý cô nào là phối màu, chọn kiểu, và phụ kiện đi kèm… Nhưng vì đó chỉ là sở đoản của mình nên tại hạ không dám lạm bàn về phần này. Thành ra, chỉ xin tập trung vào cách ăn mặc của quý ông thôi.
Độ dài Cà Vạt (cravat)
Chiều dài cà vạt là chi tiết thường bị lãng quên nhưng lại là điểm đánh giá nhanh nhất về sự tinh tế của quý vị. Độ dài lý tưởng là đầu dưới của cà vạt (phần bản to) chạm nhẹ hoặc nằm ngay trên cạp quần (phần thắt lưng).
Cà vạt quá ngắn hoặc quá dài sẽ bị cho là cẩu thả hoặc ngớ ngẩn. Người Mỹ rất chú trọng khi đứng lên ngồi xuống với cravat, thường thì họ sẽ tránh cho nó không bị kẹt dưới đùi hoặc bị kẹp giữa ve áo vest và cơ thể. Họ sẽ vuốt nhẹ nó để giữ nếp thẳng khi ổn định tư thế ngồi. Nhiều người trẻ theo đuổi phong cách hiện đại thường cảm thấy kẹp cà vạt (tie bar/tie clip) mang lại cảm giác già dặn nên họ sẽ đưa tay giữ nhẹ chúng mỗi khi thay đổi động tác (chẳng hạn như khom xuống lấy đồ)
Cúc áo Vest Cuối
Đây là một quy tắc thời trang phổ biến và lâu đời đối với áo vest nam (suit jacket), nhưng nó thường bị bỏ qua hoặc không được biết đến. Ngay cả các chính khách Việt Nam trước đây cũng hay mắc lỗi cài tất cả các cúc áo khi ra nước ngoài (nói chung là cứ có bao nhiêu cúc thì cài cho bằng hết) điều này sẽ được xem như là thiếu hiểu biết và kém tinh tế.
Hãy nhìn vào trang phục vest của những người nổi tiếng sẽ thấy dù áo họ có 2-3 cúc đi chăng nữa họ vẫn không bao giờ cài cúc áo cuối cả. Lý do chính khiến người ta không cài nút cuối cùng của áo vest là nó bắt nguồn từ phong cách của Hoàng Gia Anh.

Quy tắc bất di bất dịch thường được gọi là “SAN” (Thi thoảng, Luôn luôn, Không bao giờ):
- Cúc trên cùng (Sometimes): Cài tùy chọn (nếu có 3 cúc).
- Cúc giữa (Always): Luôn cài.
- Cúc dưới cùng (Never): Không bao giờ cài.
Ngày nay, các nhà may đã thiết kế áo vest luôn cho chúng ôm và đẹp nhất khi không cài nút cuối cùng. Việc bỏ cài nút cuối giúp áo vest không bị nhăn nhúm hoặc căng phồng một cách khó coi ở phần hông và bụng, đặc biệt khi ta cử động hoặc ngồi xuống.
Tất nhiên cũng đừng bao giờ quên quy tắc là cởi bỏ tất cả cúc áo trước khi ngồi xuống (không nồi lên áo) và khi di chuyển phải cài cúc áo trước khi bước đi.
Thắt lưng và giày
Trong trang phục vest chuyện ăn khớp giữa thắt lưng và giày cũng tuyệt đối quan trọng, nói chugn là màu sắc và chất liệu của thắt lưng phải cùng tông màu (hoặc càng gần càng tốt) với giày. Nghĩa là nếu thắt lưng là da bóng màu vàng thì không nên đi với giày đen bằng vải.
Những cách phối tùy tiện này sẽ phá vỡ sự chỉnh tề của bộ vest, khiến tổng thể trang phục củ quý vị trở nên luộm thuộm và trông có vẻ thiếu thốn, kém chăm chút.
Phụ Kiện
Phụ kiện sẽ giúp mình thể hiện cá tính, nhưng mà cũng phải tuyệt đối hòa hợp với mục đích và không khí của sự kiện. Đơn cử, khi tham dự một đám tang thì chỉ nên dùng cà vạt trơn và áo vest tối màu. Nếu có một chiếc đồng hồ đeo tay thì cũng nên là loại cổ điển với phong cách đơn giản (tránh apple watch)
Ngược lại, trong các sự kiện thể hiện sự chuyên nghiệp như Phỏng vấn hay Hội nghị thì nên dùng áo vest có khăn túi áo dạng vuông. Đồng hồ nên là loại kim loại hoặc dây da thanh lịch.
Kết
Tuy rằng vài ý trên không thể nào lột tả hết sự phức tạp của phong cách ăn mặc ở Mỹ, tại hạ chỉ xin gửi gắm vài ý nhỏ để quý vị có thêm một góc nhìn sâu sắc và bao quát hơn.
Việc đầu tư vào trang phục không chỉ giúp bản thân quý vị tự tin hơn mà còn là một hình thức tinh tế thể hiện sự tôn trọng đối với người đối diện, đồng thời minh chứng cho sự am hiểu sâu sắc về văn hóa Mỹ.
Tại hạ sẽ vô cùng hoan hỉ và cảm kích khi thấy một người ngoại quốc khoác lên mình bộ áo dài khăn đóng chỉnh tề đi dạo phố. Ngược lại, sẽ thật khó chịu nếu chứng kiến hình ảnh lôi thôi, thiếu tôn trọng khi ai đó mặc chiếc áo dài kết hợp với quần đùi, ngồi ăn uống trên vỉa hè.
Trang phục không đơn thuần là sự che chắn, nếu văn hóa ăn mặc là một nghệ thuật, thì người am hiểu nó chính là một nghệ nhân.




